Cấp cứu khẩn cấp

024 3834 3181

Giữa biển trời Trường Sa, chúng tôi hiểu hơn giá trị của hai tiếng "Tổ quốc"

Giữa biển trời Trường Sa, chúng tôi hiểu hơn giá trị của hai tiếng

Cứ mỗi buổi sáng, khi đồng hồ vừa điểm 5 giờ. Tiếng kẻng trên tàu vang lên giữa khoảng không mênh mông của biển. Chẳng cần ai nhắc, anh em chúng tôi nhanh chóng thức dậy. Người gấp chăn màn.Người tranh thủ vệ sinh cá nhân.Người kiểm tra lại đồ dùng mang theo. Chỉ hơn nửa giờ sau, bốn cán bộ của Bệnh viện Phụ Sản Hà Nội đã có mặt đầy đủ trên boong tàu, chuẩn bị xuống xuồng để vào đảo.

Khung cảnh ấy lặp đi lặp lại gần như mỗi ngày trong suốt hành trình hơn hai mươi ngày trên biển. Không ai nghĩ đó là vất vả. Bởi ai cũng hiểu, trên đảo đã có hàng trăm cán bộ, chiến sĩ và người dân đang chờ mình.

Từ ngày 6/6 đến 25/6/2026, đoàn công tác của Bộ Y tế phối hợp cùng Quân chủng Hải quân, Bộ Tư lệnh Vùng 4 Hải quân và Cục Kỹ thuật Hải quân thực hiện nhiệm vụ khám bệnh, cấp thuốc cho quân và dân trên quần đảo Trường Sa.

Đồng hành cùng đoàn có bốn cán bộ của Bệnh viện Phụ Sản Hà Nội, gồm hai bác sĩ và hai điều dưỡng: BSCKII Trần Trung Kiên – Phó Trưởng khoa Phòng khám Điều trị sản phụ khoa, Chăm sóc sức khỏe sinh sản và Nam học; Ths  Dương Thị Loan – Phó trưởng khoa Kiểm soát nhiễm khuẩn, CN NguyễnThị Hải Bình – Khoa Kiểm soát nhiễm khuẩn, BS Nguyễn Ngọc Quang- Khoa Khám bệnh

Con tàu lần lượt đưa đoàn đến các đảo: Song Tử Tây, Đá Nam, Đá Thị, Sơn Ca, Nam Yết, Đá Lớn, Sinh Tồn, Cô Lin, Sinh Tồn Đông, Len Đao.

Mỗi hòn đảo chỉ hiện lên giữa biển như một chấm nhỏ. Nhưng khi đặt chân lên đó, mọi người đều cảm nhận được một điều rất rõ ràng: đó là nơi Tổ quốc đang hiện hữu bằng những con người bình dị nhất.

Có người từng hỏi chúng tôi:

"Ra Trường Sa có sợ say sóng không?"

Thật ra... có.

Có những đêm biển động. Con tàu nghiêng theo từng con sóng. Có người gần như thức trắng. Có người ăn không nổi. Nhưng sáng hôm sau, khi xuồng chuẩn bị cập đảo, tất cả lại chỉnh lại cổ áo blouse và bắt đầu công việc. Không ai nhắc đến chuyện say sóng nữa. Điều mọi người quan tâm là hôm nay sẽ khám được bao nhiêu người.

Sáu giờ sáng. Buổi khám bắt đầu. Người dân, chiến sĩ, công nhân đang làm xây dựng trên đảo - mọi người đã ngồi chờ từ rất sớm. Có buổi đoàn khám gần 500 người. Công việc nối tiếp nhau gần như không có khoảng nghỉ.

Suốt hành trình, đoàn đã khám và chăm sóc sức khỏe cho gần 5.000 cán bộ, chiến sĩ, người lao động và người dân trên các đảo.

Công tác bệnh viện chuyên sâu về sản phụ khoa, nhưng khi đến Trường Sa, chúng tôi không còn nghĩ mình thuộc chuyên khoa nào. Ở nơi ấy, mỗi người đều chỉ có một danh xưng chung: đó là người thầy thuốc.

Ai cần hỗ trợ gì thì cùng làm. Điều dưỡng có khi vừa lấy máu, vừa hướng dẫn người dân. Không ai kể phần việc của mình nhiều hay ít. Chỉ mong không bỏ sót một người bệnh nào.

Nhưng có lẽ điều khiến chúng tôi xúc động nhất lại nằm ngoài phòng khám. Đó là cuộc sống của những người lính. Có những chiến sĩ tuổi đời còn rất trẻ. Có người nhiều năm chưa được về nhà. Có người chỉ được nhìn con lớn lên qua màn hình điện thoại. Có người vừa nhận tin gia đình có việc nhưng vẫn bình tĩnh tiếp tục ca trực. Các anh kể chuyện rất nhẹ nhàng. Nhẹ như thể đó là điều bình thường. Chính sự bình thường ấy lại khiến chúng tôi lặng người. Bởi phía sau mỗi nụ cười là biết bao hy sinh. Ở đất liền, chúng ta thức dậy mỗi sáng trong bình yên. Còn ở Trường Sa, sự bình yên ấy được gìn giữ từng ngày, từng giờ bởi những con người đang lặng lẽ đứng gác giữa nắng, giữa gió và giữa trùng khơi.

Điều làm chúng tôi bất ngờ là trên những hòn đảo xa ấy vẫn có những khu vườn xanh mướt. Có tiếng trẻ em đọc bài. Có những ngôi chùa bình yên. Có những mái nhà đỏ giữa biển xanh. Có những người mẹ đang chăm con. Có những người dân bám đảo như đang sống trên chính quê hương mình. Trường Sa không chỉ có sóng. Không chỉ có những người lính. Trường Sa có sự sống. Có nhịp sống. Có tình người. Có một Việt Nam rất gần.

Ngày con tàu rời đảo cuối cùng để trở về đất liền, không ai bảo ai, mọi người đều đứng rất lâu trên boong tàu nhìn những hòn đảo dần lùi lại phía sau. Nhìn lá cờ Tổ quốc vẫn tung bay giữa biển trời và có những cảm xúc rất khó gọi thành tên.

Hơn hai mươi ngày không phải quãng thời gian dài. Nhưng đủ để bốn cán bộ của Bệnh viện Phụ Sản Hà Nội hiểu rằng, điều quý giá nhất của chuyến đi với đoàn Bộ Y tế và Quân chủng Hải quân không phải là gần 5.000 lượt khám, cũng không phải đã đi qua bao nhiêu hòn đảo. Điều quý giá nhất là được mang kiến thức chuyên môn của mình đến với những người đang ngày đêm gìn giữ biển đảo quê hương. Được góp một phần rất nhỏ bé vào sự nghiệp bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc. Được sống cùng người lính để hiểu hơn những hy sinh thầm lặng phía sau màu áo Hải quân. Và được mang trở về một Trường Sa không còn nằm trên bản đồ, mà đã ở trong trái tim mình.

Có lẽ, sau chuyến đi ấy, mỗi người trong chúng tôi đều thêm yêu nghề. Bởi chúng tôi hiểu rằng, chiếc áo blouse trắng không chỉ hiện diện trong bệnh viện.

Có những ngày, nó cũng trở thành màu áo của lòng yêu nước. Ở nơi đầu sóng. Ở nơi đầu gió. Ở nơi mà mỗi người Việt Nam, dù đã từng đến hay chưa từng đặt chân tới, đều luôn hướng về bằng tất cả niềm tự hào và tình yêu dành cho biển đảo quê hương.

Thu Linh – Ghi theo lời kể của đoàn công tác Trường Sa